nguyenhongan

Như chiếc bóng bên đời thầm lặng
Mà cao vời, sừng sững với non xa

  
« January 2012 »
Su Mo Tu We Th Fr Sa
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31        
  • Tổng số bài viết: 9
  • Tổng số góp ý: 97
  • Tổng số trackbacks: 0
  • Tổng số lượt xem bài: 2.139
  • nguyenhongan | 29 December, 2009 10:32

    ai cũng biết một điều thật giản dị
    như ban ngày 
    nhớ về đêm sâu thẳm 

    là nụ cười, tiếng khóc đầy vơi
    đằm thắm 
    là đôi dép nhớ bàn chân
    chiếc nón lá nhớ da diết nắng trời 
    và cơn mưa chiều bất chợt

    là cái khuy nút cài trên ngực áo
    nhớ hơi ấm bàn tay êm ái thiết tha
    những đêm mất ngủ
    tất cả là nỗi niềm vô giá
    của kiếp người
    ấy là điều giản dị, anh nhớ em

    anh nhớ em
    như nhớ giọt mồ hôi trên cơ thể mình
    cái vị ngọt lẫn trong mùi da thịt
    giọt nước mắt tan ra từ nỗi đau trong vắt
    thấm vào bờ môi mặn chát hương yêu

    anh nhớ em
    từ những giấc mơ bềnh bồng trong veo
    từ ánh nhìn ngày đầu tiên mới gặp
    có điều gì bay qua như ánh chớp
    một bầu trời xanh rực sáng phía hoàng hôn

    tuổi thơ em vùi lấp, sống mòn
    đã nếm trải một thời dâu bể
    cái đêm tân hôn là ngày tận thế
    tả tơi em
    niềm kiêu hảnh ngày xưa

    anh nhớ hoài về những chiều mưa
    em rót hết nỗi buồn trong đáy cốc
    rót về đâu mù xa tít tắp
    anh hứng gì đây
    hạnh phúc nhỏ nhoi này

    em hứng gì trên đôi bàn tay
    anh như vạt nắng chiều còn sót lại
    giọt nước long lanh rơi qua kẻ lá
    làm sao níu được đóa vô thường !

  • nguyenhongan | 25 June, 2009 19:56

     



    Gió chiều hiu hiu thổi

    Nâng cánh diều bay lên

    Bay cao, bay xa mãi

    Trên nền trời tươi xanh....

    Tuổi thơ con đẹp quá

    Trong vắt và hồn nhiên

    Dòng sông Hàn êm ả

    Lặng lờ trôi ngoan hiền.


    Con là giấc mơ trong

    Là ban mai non trẻ

    Là trái chín ngọt ngào

    Ủ từ trong dâu bể


    Như là ánh sao trời

    Gieo mầm vào lòng mẹ

    Ôi, một giấc mơ trôi

    Giữa đời con thơ bé


    Con là ngọn lửa thắm
    Sưởi ấm lòng mẹ cha
    Thêm mỗi ngày đi qua
       
    Biết bao niềm vui mới


    Thơm bàn tay xinh xắn

    Thơm má hồng hây hây

    Thơm lưng trần bé bỏng

    Thơm mái tóc xanh dày


    Ươm hạt mầm cho cây
    Bao tháng ngày mong đợi
    Như cánh diều chiều nay

    Trên sông Hàn gió lộng


    Diều con bay, bay xa

    Giữa trời cao xanh thẳm

    Sợi dây lòng mẹ cha

    Kéo dài thêm. Đằm thắm.

    Nối mặt đất, bầu trời      
    Cho ngày thêm gần lại

    Níu giữ lấy một đời

    Tình yêu con hồn hậu .
                         6 . 2009

  • nguyenhongan | 18 June, 2009 09:50

    Từ ngày yêu anh

    gia tài em
    dày thêm
    vì nỗi nhớ

    em đa mang trong lòng 
    bao đớn đau,
    trăn trở

    ngày lại ngày
    khắc khoải
    nỗi niềm anh...


    Tình yêu mình
    như gió thoảng 
    mong manh

    biết đâu một ngày kia
    lại trở thành
    cổ tích?

    bởi chúng mình 
    ở hai đầu 
    ngăn cách

    ngày xa xôi, 
    đêm xa lắc bến bờ...


    Có bao giờ
    anh hiểu hết lòng em

    những ước mong
    đợi chờ
    khắc khoải

    cả nỗi hoài nghi
    và niềm tin
    rạn vỡ

    chuyện thường tình,
    muôn thủa
    phải không anh?



    Em yêu anh giản dị,
    chân thành

    dâng hiến trọn đời,
    chẳng hề nuối tiếc
    đời sống vô cùng,
    em nào không hay biết

    nhưng ...
    vẫn cháy hết mình
    đúng nghĩa
    với lòng em .

  • nguyenhongan | 10 June, 2009 09:02



    Hà Nội nhớ anh nhiều
    anh có biết
    Sáng tinh mơ
    nhớ tận lúc đêm về

    Ôi, một nửa vầng trăng em
    hao khuyết

    Hà Nội thẫn thờ da diết nỗi nhớ anh!


    Một trời thu Hà Nội
    mong manh

    Lá sấu rụng
    rực vàng trên góc phố

    Chuông vẫn đổ
    chênh vênh chiều liễu rũ

    Tháp Rùa trầm tư
    ngồi nhớ một người !


    Vừa xa anh
    đã thấy chơi vơi                               
    T
    hời gian ơi, sao dài rộng thế    

    Đêm Hà Nội thơm
    nồng nàn lời dâu bể

    Ngôi sao em thức trắng
    nỗi mong chờ


    Hà Nội bềnh bồng
    như một giấc mơ

    Em đi giữa mênh mang bao hoài niệm

    Dấu hỏi bất ngờ
    rơi
    trong chiều im vắng

    Hà Nội nhớ anh nhiều
    anh biết không !


  • nguyenhongan | 06 June, 2009 10:14

    ai đã nhận chìm ánh trăng
    xuống vực
    không gian xanh huyền ảo
    tan tành
    dưới đáy sông sâu 
    tình yêu nát vụn
    còn gì đây
    chút ánh sáng mong manh

    em đã nhận chìm
    mơ ước đời anh
    vùi lấp
    cả những đêm trăng sáng
    đừng biến vàng kia
    thành thau
    lẫn lộn
    bầu trời trong veo
    lấm tấm bụi mù

    vớt ánh trăng chìm
    dưới đáy sông sâu
    hạnh phúc trôi qua kẽ tay
    vỡ vụn
    từng giọt rơi rơi 
    nỗi buồn vô hạn
    giọt nước mắt đầy 
    cuối vực
    chơi vơi ...
  • nguyenhongan | 01 June, 2009 16:13

    Có một thời bé bỏng hồn nhiên

    Tôi được ẵm bồng trong lòng Hà Nội

    Đẹp biết bao những ngày thơ ấu

    Bàn chân trẻ thơ ríu rít ở ven hồ


    Có một thời đâu dễ phôi phai

    Mẹ cõng tôi đi dưới trời lửa đạn

    Thân mẹ tảo tần dãi dầu năm tháng

    Nuôi con bằng chính cuộc đời mình


    Tôi trở về sau cuộc chiến tranh

    Đi bên con yêu giữa chiều Hà Nội

    Dấu chân xưa trên từng góc phố

    Đâu rồi, hình bóng tuổi thơ tôi !


    Ôi những hàng me, rặng sấu bùi ngùi

    Từng bụi cỏ, bờ cây còn in bao kỷ niệm

    Đầu trần, chân đất , mải mê đính ve, đổ dế

    Chẳng màng chi, nắng rát bỏng trưa hè...


    Nhớ từng chùm hoa phượng nở ven đê

    Kỷ niệm một thời làm sao quên được

    Sân trường ngày xưa xôn xao tiếng hát

    Thoang thoảng mùi hương hoa sữa ngọt ngào


    Tôi nhớ hoài một khúc ca dao

    Mình đã hát ru con từ thời tấm bé ...

    Khi mẹ qua rồi cái thời non trẻ

    Mới hiểu quê nhà máu thịt xiết bao


    Nay mẹ dắt con về thăm lại thủ đô

    Hà Nội vẫn mở lòng ra đón đợi

    Tuổi thơ con ngập tràn hương cốm mới

    Mùi hương diệu kỳ từ ruột đất bay ra


    Tự nơi này con sẽ thấu lòng cha

    Cũng thèm được dắt con về quê nội

    Con sông quê xưa một thời chìm nổi

    Biết bao giờ tắm mát tuổi thơ con !

    Bao năm rồi mẹ ấp ủ, chờ mong 
    Mùi rơm rạ đồng làng trong mùi da thịt
    Giọt mồ hôi con long lanh nước mắt
    Cả một thời khó nhọc của cha con .


  • nguyenhongan | 26 May, 2009 16:48
    Mẹ đưa con về thăm quê ngoại
    Quê thì xa, năm tháng chẳng gần
    Khi trở lại làng quê ngày xưa ấy
    Con gặp ngoại con thời thơ ấu tảo tần

    Khi vui đùa chạy nhảy trong sân
    Bàn chân con dẫm lên dấu chân bà thuở nhỏ
    Có một thời chiến tranh khốn khó
    Bà bỏ lại tuổi thơ trên những đường làng

    Ngày xưa bà không được bằng con
    Xa quê từ lúc còn con gái
    Xa họ hàng, xa hàng tre trước ngõ
    Rồi ra đi từ đó không về ...

    Mỗi đời người chỉ có một quê
    Khi trở lại mới biết mình lưu lạc
    Dẫu trọn đời gửi thân nơi quê khác
    Bà vẫn là người dưng ngay giữa quê chồng

    Con bây giờ chưa hiểu hết quê hương
    Ngày khôn lớn sẽ tìm về nguộn cội
    Không như bà, con sống ngay trên quê nội
    Mà ngỡ như lạc lõng giữa quê người

    Xa thì xa tít tắp mù khơi
    Mẹ vẫn dắt con về thăm quê ngoại
    Có bao giờ một mình con tự hỏi
    Quê nội gần, gần lắm thế mà xa .

  • nguyenhongan | 21 May, 2009 14:35


    Như giọt nước tận trời 
    rơi xuống
    Đêm tan ra
    Ngày cũng trôi qua
    Cái phút giây đất trời tĩnh lặng
    Tinh mơ đời con với đời mẹ giao hoà


    Giọt nước mát tận nguồn
    Mang vị ngọt phù sa
    Là giọt máu
    ươm mầm con thơ bé
    Giọt nước mắt rơi
    một đời dâu bể
    Cha gieo con
    vào lòng mẹ nồng nàn


    Giọt lệ lặng thầm
    Nhỏ xuống trần gian
    Ngào ngạt hương thơm đồng quê rơm rạ
    Long lanh chiều, nụ đơm thành quả
    Trái ngọt đong đưa hạnh phúc tràn đầy
    Giọt giọt lệ mừng rơi xuống bờ đau
    Từ đôi mắt con bầu trời rộng mở
    Thăm thẳm tình yêu đời mẹ, vô bờ 


    Giọt nước tận trời
    Rơi xuống câu thơ
    Trang viết đong đầy nước mắt
    Có hạnh phúc nào lạnh hơn dao cắt
    Như tình yêu cha dành trọn cho con
    Chẳng thề nguyền dời biển lấp non
    Chẳng giao ước cùng gừng cay muối mặn
    Như chiếc bóng bên đời thầm lặng
    Mà cao vời, sừng sững với non xa


    Giọt nước tận trời
    Cứ thế tan ra
    Mẹ dắt con đi giữa mưa chiều
    Và, nước mắt ...
    Giọt bay vào mênh mông
    Giọt ngang qua ngõ hẹp
    Giọt giọt mồ côi rơi xuống bên đời
    Giọt lệ nào lấp lánh, chơi vơi
    Từ dáng vóc cuộc đời cha chìm nổi
    Tạc hình hài con
    bằng cả thịt xương mình


    Mẹ cầm trên tay
    Niềm hạnh phúc
    mong manh
    Mà ấm áp, thơm nồng
    hương quê nội
    Con đã hiểu đâu là nguồn cội
    Đâu là nơi giọt nước mắt sinh thành

    Giọt nước tận trời
    Rơi xuống
    Long lanh


    21.05.2009

  • nguyenhongan | 20 May, 2009 23:37
    Nếu bạn có thể đọc được bài viết này, có nghĩa là quá trình đăng ký đã thành công và bạn đã có thể bắt đầu blogging